CFA liệt truyện

Jack1982

Super Moderator
Hay quá :B25:
Trời ơi, là Jack đại hiệp đã nâng Ethics lên thành Đạo học ư :))
Welcome cố vấn chuyên môn đã trở lại. Dạo này đi chinh chiến khắp nơi chắc có nhiều thành tựu, hôm nào anh em bố trí đàm đạo nhé :))
 

Hanh Hoa

New member
Cả nửa tháng rồi không được gặp mọi người, quả là sinh khí có phần suy kiệt ;))
Đến Minh Minh nữ hiệp rồi :)))) So exiciting =)))
 

Jack1982

Super Moderator
Hồi thứ 6: Tụ nghĩa đường anh hùng đông đủ
Nhờ chữ duyên cầu được Hạnh Hoa tiên tử


Hồi 6a


Thấm thoắt thoi đưa mùa xuân lại sắp đi qua, các vị tiểu anh hùng vẫn đêm ngày rèn luyện không nghỉ nên công lực cũng có phần tinh tấn. Hoang Trung thiếu hiệp thủa nào còn là một trang thiếu niên mắt ướt đa tình, kinh nghiệm lịch duyệt giang hồ chưa có mà nay thiên kinh vạn quyển đều thuộc nằm lòng nên có hiệu danh là “Đại Kim Từ Điển”. Minh Minh hiệp nữ thì vẫn thâm trầm sâu sắc, võ công thì xuất quỷ nhập thần. Ban đầu nữ hiệp còn tơ tưởng đến ý trung nhân nên chưa chuyên tâm luyện kiếm, sau này vì được sự quan tâm săn sóc đặc biệt của thiếu hiệp mắt ướt nên nỗi buồn có phần nguôi ngoai và cả hai đã kết hợp luyện thành song kiếm hợp bích uy trấn võ lâm. Minh meo Đại học sỹ thì đúng là một học giả uyên thâm, lại được bôn ba du đấu khắp nơi nên khả năng chiết giải văn tự của người phương Tây thật không ai sánh được. Ngồi nghe Đại học sỹ chiết tự, hắn như được khai mở nhãn quang và tự thấy tài mình không khác gì đom đóm sánh với mặt trăng, thật là xấu hổ lắm ru. Đa diện kiếm khách con người chính tà bất phân với độc chiêu Đẩu chuyển tinh di có khả năng lãnh hội võ công của các môn các phái nên sức tiến bộ thần tốc. Trong các lần luận kiếm gã tuy âm thầm, lặng lẽ nhưng tất cả tinh hoa võ học không môn nào qua được mắt và khi gã xuất chiêu thì trời long đất lở, quỷ khóc thần sầu. Gã lại có mưu đồ bá nghiệp nên hắn đồ rằng chẳng mấy mà gã này sẽ đoạt được ngôi vị minh chủ để trấn áp quần hùng.


Chỉ còn hắn là vẫn lãng đãng như mây trôi. Vào dịp cuối xuân, trên đường ngao du sơn thủy hắn bắt gặp một loại hoa kỳ lạ có nụ đỏ nhưng khi nở ra lại có cánh màu trắng. Gặng hỏi tại một tửu điếm bên đường thì được biết loài hoa có đài màu đỏ mà cánh màu trắng này thật là quý hiếm và được gọi là “hồng hạnh” hay hoa hạnh thắm. Hắn bần thần nhớ đến câu thơ viết về một trong tứ đại mỹ nhân Vương Chiêu Quân trước khi nàng được gả sang xứ nước Hồ “Ở đây Hạnh thắm nên Mai nhạt Về đấy Sen tàn lỗi Cỏ hương”. Đây là câu trong bài thơ dùng để thuyết phục Chiêu Quân vì sự hòa hảo giữa hai nước mà hi sinh thân mình đi xứ. Hoa Hạnh dùng để ám chỉ những người đẹp tài sắc trong cung nhà Hán nên Chiêu Quân sẽ bị phai nhạt như hoa mai còn nếu Chiêu Quân đi xứ thì sẽ trở nên nổi bật không ai sánh bằng. Hắn ngẫm nghĩ hồi lâu cho rằng đây là điềm nên tự gieo một quẻ. Hắn được quẻ “Địa Thủy Sư – Trên là Khôn (Đất) Dưới là Khảm (Nước)” Quẻ này giải rằng sẽ có một sự tranh đấu rất mãnh liệt. Hắn tự luận thấy mình là mệnh Thủy lần này sẽ gặp khắc tinh là Đất, người này tài cao hơn hắn và đứng ở phía trên nên phần thua có thể sẽ rơi về phía hắn. Nghĩ đến đây thì trời cũng đã tối nên hắn quyết định trở về căn nhà nhỏ ven hồ để cùng mấy người bạn chiết giải thêm.

Về đến nơi thì hắn đươc tin Minh Minh hiệp nữ đang lên đường tìm một vị tiểu cô nương đến từ phương Đông xa xôi để cùng hiệp lực. Người này nghe đồn tu luyện võ công đã lâu tại xứ sở mặt trời mọc nên cũng có thể xếp vào hạng kỳ nhân trong thiên hạ. Minh Minh hiệp nữ là người thông thạo thổ ngữ của người phương Đông nên đương nhiên nhận lãnh trách nhiệm khó khăn này. Bỗng hắn giật mình nhớ đến lời của Thảo Nguyên cung chủ về Thất Tinh Bắc Đẩu trận và đồ rằng điềm gặp được chắc ứng với người cuối cùng để hoàn thành trận pháp. Hắn vội vã thuật lại câu chuyện cho các vị tiểu anh hùng để cùng đàm đạo. Thật may mắn, khi nghe về hoa Hạnh và nhân vật mệnh Thổ Hoang Trung thiếu hiệp chợt kêu to lên một tiếng “Hạnh Hoa tiên tử”.

Hoang Trung thiếu hiệp kể rằng tại quê nhà của chàng có giai thoại về một tiên tử tài sắc vẹn toàn, thanh cao thoát tục. Chuyện rằng có một gia đình vì yêu hoa mà luôn ngao du khắp nơi để sưu tầm các loài hoa đẹp. Thật kỳ lạ khi người vợ hạ sinh được một bé gái thì người chồng lại có kỳ duyên gặp được loài hoa lạ như hắn từng gặp. Vì yêu loài hoa đẹp và cái tên thật ý nghĩa nên hai vợ chồng đã đặt tên con là Hạnh Hoa với mong ước con gái sau này sẽ tươi thắm như hoa và có đầy đủ những đức tính tốt. Kì diệu thay, còn hơn cả sự mong chờ bé gái lớn lên không những sắc nước hương trời, tứ đức vẹn toàn mà tài cao học rộng không ai sánh được. Nàng không những văn võ song toàn mà cầm kỳ thi họa không môn nào là không thông tuệ. Tài sắc của nàng đã truyền đi khắp bốn phương nên bao nhiêu anh hùng, hào kiệt trong thiên hạ đều mong tìm đến để được kết tóc xe duyên “Phỉ nguyền sánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng”. Trớ trêu thay, lũ lượt kẻ đến rồi người đi, bao nhiêu nhân sỹ võ lâm có tài kinh bang tế thế mà nàng không hề để mắt tới. Thế cho nên “Đã hai mươi hai mùa lá đổ Vẫn chưa từng nắm cổ tay ai” Nàng là Dương nữ, mệnh Lộ Bàng Thổ tính cách quật cường và tài trí hơn người nên chỉ muốn đánh bạn với thế ngoại cao nhân mà xa rời chốn thị phi và những kẻ phàm phu tục tử. Số người kéo đến mỗi năm một thêm đông nên Hạnh Hoa đã rời gia đình ẩn cư, xa lánh chốn hồng trần và tìm vui trong cầm kỳ thi họa “Khi hương sớm khi trà trưa Bàn vây điểm nước đường tơ họa đàn” Từ đó không ai ở quê nhà gặp nàng nữa và người đời gọi nàng là Hạnh Hoa tiên tử.

(Còn tiếp)
 
Last edited:

cuongdbf

New member
Hạnh Hoa tiên tử:B47: cao nhân cuối cùng cũng xuất hiện:))ôi lôi cả Thất Tinh Trận vào đây nữa thì e chịu rồi:))

Đã 22 mùa lá đổ vẫn chưa từng nắm cổ tay ai thì dìm hàng nhau quá a ơi:))) tiên tử vào đây cho ý kiến đi nào
 
Last edited:

Jack1982

Super Moderator
Đã 22 mùa lá đổ vẫn chưa từng nắm cổ tay ai thì dìm hàng nhau quá a ơi:))) tiên tử vào đây cho ý kiến đi nào
Kỳ nhân dị sỹ nào đã nắm cổ tay rồi thì lên confirm đi :))
 

Jack1982

Super Moderator
Hồi 6b

Nghe xong câu chuyện hắn thầm nghĩ nhất định sẽ phải tìm gặp nhân vật đặc biệt này để mời nàng nhập thế, cùng luận chuyện đại sự trong thiên hạ. Trao đổi thêm đôi điều với Hoang Trung thiếu hiệp về quê quán cũng như các giai thoại để hiểu thêm về tiên tử, hắn lẳng lặng về phòng chuẩn bị hôm sau tức tốc lên đường. “Biết người biết ta trăm trận trăm thắng”, ngồi ngẫm nghĩ trọn một đêm để tìm kế sách nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy bế tắc như lần này. Con người mà hắn chuẩn bị gặp gỡ dường như không có điểm yếu, nàng như là gió có thể bay tới tận trời cao chỉ có thể cảm chứ không thể nắm bắt được. Thôi thì tùy vào chữ “duyên”, hắn sẽ tùy cơ ứng biến vậy

Hắn là người có nhiều bằng hữu trên chốn giang hồ nên chẳng bao lâu đã có được tin tức về gia trang nơi Hạnh Hoa tiên tử đang ẩn cư. Vào một ngày cuối xuân tiết trời ấm áp hắn ghé thăm trang viên của tiên tử. Lẫn trong sương sớm ban mai là mùi hương dịu nhẹ của hoa mai, hoa mơ, hoa lan trong khu vườn nhỏ. Lấp ló đâu đây là những hòn non bộ trong hồ nước được bố cục chặt chẽ thể hiện sự cân đối âm dương chứng tỏ chủ nhân là người rất hiểu biết về thuật phong thủy.

Và cuối cùng nhân vật mà hắn chờ đợi đã xuất hiện, trong ánh bình minh nét đẹp chim sa cá lặn của tiên tử càng huyền ảo mê ly. Nàng có gương mặt trái xoan, diện mạo thanh tú, mình hạc xương mai, phong cách cử chỉ rất tự tin phóng khoáng và đặc biệt đôi mắt tròn to đen lay láy như có thể nhìn thấu tâm can người khác. Người và vật làm hắn như bước vào cõi mộng, lạc vào chốn thần tiên sơn thủy hữu tình. Hắn chưa kịp định thần thì một giọng nói trong trẻo vang lên:

- Khách giang hồ sao không lo chuyện phong ba bão táp của võ lâm mà lại lạc đến chốn thôn quê yên bình này

Hắn mỉm cười khẽ đáp:

- Tại hạ chỉ là kẻ tửu đồ nhưng ham hiểu biết, đi qua nơi này thấy có đàn bồ câu bay lượn khắp nơi, lại có khí lành bốc lên biết là điềm tốt và có bậc thế ngoại cao nhân ẩn cư nên muốn tìm đến mong được đàm đạo

Tiên tử liếc mắt nhìn hắn rồi nói:

- Cái gọi là cao nhân chỉ là một thứ lừa dối, mê hoặc lòng người, mang cho người ta cái bấn loạn và phiền não mà thôi. Nếu như ngươi đề cao cái gọi là cao nhân sẽ sinh ra cái quan niệm về người tầm thường. Người đời nảy sinh tâm ham muốn tranh đấu để được người khác đề cao há phải là đầu mối của loạn đó sao.

Hắn thầm nghĩ trong đầu Tiên tử chắc muốn học theo Lão tử, muốn dùng cái thuần phác vô tri để chống lại sự ham muốn lợi danh, muốn xa lánh phàm trần chứ không chịu nhập thế cứu đời. Nhưng chữ “Đạo” của Lão Tử là “Đạo khả Đạo phi thường Đạo”. Đạo mà ta có thể nắm bắt, diễn giải được không phải là Đạo thường hằng bất biến. Những người hành xử hợp với Đạo không phải nhất nhất giống nhau xa lánh hồng trần mà tùy cơ ứng biến như dòng nước để thuận với thiên tính của từng bản thể. Vì vậy hắn trả lời:

- Tiên tử dạy chí phải, cái danh xưng bản thân là giả tạm chứ không có ý nghĩa gì. Danh nếu không đi liền với thực, nếu không làm được việc có ích thì há phải uổng phí một đời hay sao? Tại hạ được nghe tiên tử là người hiền sỹ, thông tuệ kinh văn nhưng lại sống đời ẩn dật, hôm nay may mắn được gặp gỡ thật là thỏa lòng mong ước. Mong tiên tử hãy tiếc lấy cái tài kinh bang tế thế mà ông trời đã cho giúp tại hạ học hỏi điều hay lẽ phải và cùng tại hạ lập thân giúp đời.

Nghe vậy tiên tử liền trả lời:

- Ta nghĩ ngươi là người đọc sách chắc cũng phải biết vinh hoa phú quý chẳng khác gì “giấc mộng Nam Kha”. Tất cả chỉ là phù du ảo ảnh và đem lại khổ đau, chi bằng ngày ngày tự do rong chơi như con bướm chẳng phải tự tại lắm hay sao?

Hắn vội vàng đáp trả:

- Xưa Trang Châu chiêm bao thấy mình là bướm, tự thấy thích chí, sống vui cuộc đời tự tại của bướm không còn biết đến Châu nữa. Chợt tỉnh giấc, thì lại thấy mình là Châu. Không biết Châu chiêm bao là bướm, hay bướm chiêm bao là Châu? Cuộc đời thật khó nói trước tánh phận của mình là gì. Nay Tiên tử vui thú điền viên có chăng cũng chỉ là trốn tránh cuộc sống thực tại, cố đi tìm sự tiêu dao trong giấc mơ mà thôi. Tiên tử là người tài cao học rộng, tư chất hơn người nên nếu không lo việc thiên hạ mà chỉ biết cái vui thích bản thân há chăng là không thuận với thiên tính

Tiên tử ngẫm nghĩ hồi lâu rồi cười đáp:

- Ngươi thật là người khéo ăn nói nhưng ta và ngươi chỉ là người thường thì làm sao biết được cái duyên bản thân hay cái tánh phận của mình là gì?

(Còn tiếp)
 
Last edited:

Hoang Trung

New member
Đùa chứ chap 6A hay quá thể, mất gần 2 chap để rào đón sự xuất hiện của Hạnh Hoa tiên tử, phục thánh sát đất :))
 

toannguyenas

New member
Hay quá bác Jack ơi, phải gọi bác là gì nhỉ, muốn gọi quá mà không nghĩ ra cái tên tiếng tàu nào :"> :)))). Cho phép em được đăng tải CFA liệt truyện của bác lên FB ạ!
 

Jack1982

Super Moderator
Hay quá bác Jack ơi, phải gọi bác là gì nhỉ, muốn gọi quá mà không nghĩ ra cái tên tiếng tàu nào :"> :)))). Cho phép em được đăng tải CFA liệt truyện của bác lên FB ạ!
Bạn cứ tự nhiên. Nhớ trích dẫn nguồn là từ vncfa nhé B-)
 

Jack1982

Super Moderator
Hồi 6c


Cuộc tranh biện của hắn và Hạnh Hoa tiên tử tiếp tục diễn ra tưởng chừng không có hồi kết

- Xưa Gia Cát Lượng tự biết tài năng nghiêng trời lệch đất nên tuổi trẻ thường ví mình với Quản Trọng, Nhạc Nghị, ngồi ở Long Trung mà có thể định việc chia ba thiên hạ. Nay tiên tử sao không học theo cổ nhân tìm người thực tài mà cùng làm việc lớn

- Ngươi nói chuyện xưa há không biết tài Hàn Tín cầm quân, quyền lực át thiên hạ, một tay tiêu diệt Sở Bá Vương đem lại cơ đồ cho nhà Hán. Khoái Thông xui Hàn Tín lập riêng một cõi, Hàn Tín không nghe nên sau bị Hán Cao Tổ truất quyền binh rồi bị Lã Hậu xử chém. Than ôi hai chữ lợi danh, vướng vào rồi thì liệu thân mình còn trong sạch nữa hay chăng?

- Xưa Trang Tử có nói “Nếu ta với ngươi cùng tranh biện: ngươi thắng được ta, ta không thắng được ngươi, vậy ngươi hẳn là đã phải, mà ta hẳn là đã quấy chưa? Nếu ta thắng được ngươi; ngươi không thắng được ta, vậy ta hẳn là đã phải, mà ngươi hẳn đã là quấy chưa? Hay là, khi thì phải, khi thì quấy hay sao?” Tranh biện cũng chỉ là trò chơi của xảo ngữ không thể là con đường tìm đến được chân lý. Thôi thì hôm nay tại hạ và tiên tử cùng đánh cuộc một ván để xem ý ông trời thế nào?


- Được ta đồng ý, thế ngươi muốn đánh cuộc thế nào?


- Ta được nghe Tiên tử là người am hiểu cổ học tinh hoa, không môn nào là không tinh tường và cũng là một tay kỳ thủ xuất chúng nên hôm nay muốn được cùng tiên tử so tài.


Tiên tử nhìn hắn cười đáp:


- Cổ nhân có câu “Vi kỳ nhàn đắc địa Đối tửu túy vi hương” Đánh cờ lấy thảnh thơi là đắc địa Uống rượu với bạn lấy say sưa là quê hương. Ta là người muốn thảnh thơi vui thú tiêu dao, hôm nay gặp kẻ lãng khách mê tửu như ngươi cũng là cái duyên kỳ ngộ nhưng chơi cờ thì phải chăng ta đang chiếm phần lợi thế?


Kỳ thuật vốn là trò chơi của các vị thần tiên, thiên biến vạn hóa không gì sánh nổi. Vua Nghiêu vì nằm mộng mà xem được trận đấu giữa tiên Dung Thành và Hoàng Đế nên mới có thể truyền lại được cho đời sau. Hắn biết rằng tiên tử là người văn võ toàn tài trước đây đã từng tổ chức hội kén phu với sự tham gia của đông đảo anh hùng, hào kiệt. Chỉ cần thắng được tiên tử bất kỳ môn nào văn, võ hay cầm, kỳ, thi, họa thì sẽ được toại nguyện nhưng thiên hạ dường như quá nhỏ bé trước tài năng của nàng. Đặc biệt tiên tử lừng danh khi cùng một lúc tham gia 12 ván cờ mà vẫn giành toàn thắng nên từ đấy không còn ai đấu cờ với nàng nữa. Hắn chọn đấu cờ với tiên tử không khác nào đâm đầu vào đá nhưng hắn vốn là người cuồng ngạo không chịu lùi bước trước bất kỳ khó khăn nào. Thêm nữa hắn tin tưởng vào định mệnh và chữ duyên sẽ giúp hắn thuyết phục được tiên tử và thành công trong chuyến đi lần này.

- Tại hạ đến đây mong được khai mở nhãn quang nhưng vẫn có niềm tin chiến thắng. Xin mời tiên tử cứ ra tay

Trận tỷ đấu được diễn ra trên bàn cờ được khắc vào phiến đá trong vườn, quân cờ trắng và đen là những hạt ngọc được chạm trổ rất tinh xảo. Hai bên sẽ ngồi cách 1 trượng và dùng thuật Đàn chỉ thần thông để đưa các quân cờ vào vị trí. Hắn được ưu tiên sử dụng quân đen, đi trước và bình tĩnh khai cuộc bằng thế Tam liên tinh chiếm giữ 3 vị trí sao ở biên phải. Thế cờ này coi trọng việc giữ thế, liên tục tạo thế trận lớn và tốc độ nhanh để chiếm ưu thế. Hạnh Hoa tiên tử thì khai cuộc bằng thế cờ cổ điển Tiểu mục đan cài với bố cục song song và dùng biện pháp vững chắc để khống chế cục diện. Trận cờ mở màn bằng những trận giao tranh ở phía góc. Tiên tử với sự thông minh tuyệt đỉnh của mình luôn làm hắn khốn khó khi bị đưa vào các thế vồ ngược hoặc đám quân bị đẩy vào thế cờ chết. Nhưng hắn may mắn là kẻ có tâm cơ linh mẫn nên luôn tạo được quân tiếp viện để thoát trong đường tơ kẽ tóc.

Trận cờ đi dần vào trung bàn chiến. Hắn đã sử dụng hết sở học của mình và sử dụng cả những nước thí quân tranh tiên để hòng chiếm được thế thượng phong nhưng trận chiến càng ngày càng có vẻ mù mịt với hắn. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy bế tắc và cảm nhận được sức cờ và sức ép nặng nề của một cao nhân. Nước cờ của tiên tử vững chắc nhưng luôn biến hóa và có những cú ra đòn hiểm hóc đâm thủng phòng tuyến phòng ngự của hắn. Trước đây khi giao đấu với bất kỳ đối thủ nào hắn luôn dựa vào cách đánh nhanh và sự biến hóa liên tục để dồn ép đối phương. Đôi khi hắn không cần nghĩ nhiều mà dựa theo nước cờ của đối phương, cảm nhận cách đánh của đối phương và từng bước, từng bước khoét sâu vào điểm yếu. Nhưng lần này trong đầu hắn hoàn toàn trống trơn, hắn không cảm nhận được gì trước con người lạnh lùng và chặt chẽ này. Thế cờ của nàng không hề biểu lộ nước cờ tiếp theo nàng sẽ làm gì và luôn gây bất ngờ cho hắn. Hắn thầm tự hỏi phải chăng con người này sinh ra là để chiến thắng và không hề có điểm yếu?


Trận đấu đã đi vào quan tử và thế thượng phong vẫn đang nằm trong tay tiên tử. Hắn đang dốc toàn tâm lực những mong thay đổi cục diện nhưng nước cờ của tiên tử thật vô cùng xảo diệu khiến mồ hôi ướt đầm trên vai áo hắn. Đầu óc quay cuồng với trận đồ bát quái, hắn như mê man trong các nước cờ và không còn biết đến thực tại. Một giây phút mơ màng với các nước cờ tưởng tượng hắn phóng ra một quân cờ mặc dù tiên tử vẫn chưa hoàn tất nước đi của mình. Tiên tử cũng tức thì phóng ra một quân cờ. Tuy phóng ra sau nhưng quân cờ của tiên tử kịp đánh bật quân cờ của hắn bay lên trời và quân cờ của tiên tử vẫn nằm đúng vị trí cần thiết. Thật là tuyệt diệu. Hắn giật mình, càng cảm thấy buồn rầu và chán nản thì quân cờ của hắn từ trên cao rơi xuống và nằm vào một vị trí thật đặc biệt. Nước cờ kỳ lạ này bỗng chốc mở cho hắn một con đường mới để xâm nhập phòng tuyến của tiên tử. Đúng là thiên định, tự nhiên hắn thấy tỉnh táo lạ thường và liên tục có những nước đi sáng tạo dịch chuyển càn khôn. Khuôn mặt của tiên tử dần dần thay đổi, nó không còn vẻ lạnh lùng sắt đá mà chuyển sang ửng hồng. Hắn tự nhủ nàng cũng đâu phải thần tiên, ẩn sâu bên trong con người này cũng là một trái tim mong manh, biết xúc động. Sau chng mười nước đi tiếp theo thì thế cờ đã hoàn toàn thay đổi. Hắn đã chuyển bại thành thắng trong đường tơ kẽ tóc.
 
Last edited:

caoky1

New member
Diễn đàn tuyệt vời quá, lập nick đã lâu, giờ đây hùng tâm mới lại trỗi dậy, rất mong kết giao huynh đệ gần xa :))
 
Top